Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Quảng Cáo

    IMG_20260525_061047.jpg IMG_20260315_082022.jpg FB_IMG_1777760828854.jpg FB_IMG_1777760842189.jpg FB_IMG_1777760847838.jpg FB_IMG_1777760852852.jpg FB_IMG_1777760852852.jpg FB_IMG_1777760867134.jpg FB_IMG_1777760857556.jpg FB_IMG_1777760877844.jpg FB_IMG_1777760883734.jpg FB_IMG_1777760888713.jpg FB_IMG_1777760893569.jpg FB_IMG_1777760906969.jpg Tuan.png Giao_an_20252026.png 12_Bai_1_4_diem_cuc_Viet_Nam.flv

    Chào mừng quý vị đến với Thư viện tài nguyên GD&ĐT Đắc Lắk.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Kinh nghiệm >

    MUA DANH BA VẠN…- Nguyễn Duy Xuân

    Người Việt trọng danh. Đó là nét văn hóa độc đáo của ông cha. Cái danh dù to hay nhỏ là để con người ta khẳng định mình trước bàn dân thiên hạ. Cho nên đến cả anh hề trong chèo, tuồng khi bước ra sân khấu cũng phải xưng danh cho rõ. Người Việt quan niệm cái danh không chỉ là tên mà còn đi kèm “giá” nữa, cho nên tiếng Việt mới có từ “danh giá”. Đã là danh thì phải có giá. Quan niệm ấy thấm sâu vào máu thịt dân mình từ bao đời nay.

    Hong_Vinh_Huu_UocBởi thế, một miếng giữa làng mới hơn một sàng xó bếp. Cho nên vì danh, người ta sẵn sàng trả giá, làm cho cái danh dần dần bị biến tướng. Danh không còn “chính”, không “hữu xạ tự nhiên hương” nữa mà biến thành danh hư, danh hão.

    Xã hội bây giờ càng chạy theo cái danh. Bởi vậy cho nên vị thế trong xã hội từ to đến nhỏ đều trở thành hàng hóa trao đổi, mua bán. Đó là thứ hàng hóa đặc biệt, siêu lợi nhuận vì nó đi liền với quyền lực mà quyền lực thì cho anh hái ra tiền và hơn thế nữa. Cho nên mới có chuyện, con người thực của anh ngoài đời không đáng một xu vì sự kém cỏi ngu dốt nhưng khi được ngồi vào ghế, thế là có danh. Người ta sợ anh, cung cúc anh bởi cái danh mà anh đang giữ, cái danh được định bằng giá mà anh đã chấp nhận đầu tư. Mà giá của nó cũng biến động theo thị trường. Đầu năm một tỉ thì cuối năm phải hai ba tỉ mới có cơ mua được. Giá tăng vùn vụt một phần cũng do các “thượng đế” háo danh đẩy nó lên vì tranh mua, tranh bán.

    Không chỉ dùng tiền bạc, giới buôn danh ngày nay còn triệt để khai thác lợi thế của công nghệ truyền thông. Kinh nghiệm xưa kết hợp với kĩ thuật hiện đại càng làm cho cái sự mua danh nhanh chóng đạt hiệu quả, đôi khi lại chẳng tốn kém gì. Người ta mua danh bằng cách tạo xì-căng-đan bất chấp đạo lí, thuần phong mĩ tục của dân tộc. Cởi áo, tụt quần, chụp ảnh trần truồng, quay clip làm tình…tung lên mạng, chỉ nháy mắt đã được vạn vạn người biết đến. Cái sự nổi tiếng lan nhanh ngang bằng tốc độ ánh sáng.

    Đến như ông, bà nghị cái danh đã to hơn người, bởi 90 triệu dân mới lựa được 500 vị tinh túy như thế, vậy mà vẫn có vị chưa lấy làm thỏa mãn, còn muốn nổi tiếng hơn nữa. Giá như được phép cởi áo, tụt quần hay thượng cẳng chân hạ cẳng tay như nước người… Nhưng mà không, người Việt trọng tình, vả lại văn hóa nghị trường nước mình chưa cho phép nên các vị đành chọn cách khác, đỡ tốn kém hơn nhờ ưu thế của truyền thông hiện đại. Bởi thế cho nên mới có những nghị Hồng, nghị Phước… Chỉ cần một câu nói khác người là lập tức cái danh của các vị đã vượt ra khỏi biên giới, đến với năm châu bốn biển. Sung sướng thay ! Làm nghị một đời mà cứ ngậm hột thị thì thiên hạ biết mình là ai ?

    Cái sự háo danh bây giờ đã được nâng cấp lên tầm quốc gia. Vụ bầu chọn Hạ Long vừa rồi là một điển hình cho sự mua danh. Mà mua với ai mới được chứ ? Cái danh mình đã có, tạo hóa đã ban cho đất nước từ bao đời nay một Hạ Long kì quan sừng sững giữa trời nước bao la sao còn đi mua nữa ? Đau ở chỗ cái danh ấy được mua từ một kẻ bên trời Tây xa lắc xa lư, nó cắp tên mình, nó lấy hình ảnh mình rồi gắn cho cái mác kì quan thế giới mới. Nó rao, nó bán trên mạng. Hư hư ảo ảo. Thế là cha con rủ nhau đi mua danh như trẩy hội. Cuội mà sống lại chắc cũng lắc đầu chào thua !

    Mới đây, trên blog của nhà thơ Văn Công Hùng đăng hình ảnh về một sự mua danh có thể gọi là độc nhất vô nhị, vô tiền khoàng hậu. Nhìn những cái lọ hoa giả (có lẽ thế), có giá chắc chưa bằng một tô bún bò ngoại trong bữa ăn sáng của đại gia Hà thành, được gắn bảng sơn son thếp vàng ghi danh chủ nhân của nó, xếp chen nhau trên bàn thờ tại khu du lịch “Đại Nam văn hiến” của đại gia “Dũng lò vôi” ở Bình Dương thì quả thực, cái thói háo danh của dân mình đã đến giới hạn của sự cùng kiệt rồi, hết thuốc chữa rồi ! Đã đứng trên đỉnh cao danh vọng sao người ta còn muốn tụt xuống làm gì ? Vậy mà vẫn có những kẻ háo đến mức bán cái danh ba vạn kia để mua lấy cái danh ba đồng mà trưng nơi cửa Phật ? Hay đây là một sự sám hối, sám hối muộn màng ?

    Ôi ! Danh vọng !

    Nhớ chuyện xưa, Cụ Nguyễn Công Trứ thuở hàn vi đã nuôi lý tưởng giúp đời, lập công danh. Con người tài ba ấy cũng bị cuốn theo danh vọng nhưng là cái danh của kẻ sĩ muốn tự khẳng định mình với núi sông. Thế mà có lúc chua chát nhìn lại cuộc đời, Cụ đã phải thốt lên:

                            Kiếp sau xin chớ làm người
                      Làm cây thông đứng giữa trời mà reo

    Còn bọn hậu thế chúng ta, những kẻ chỉ biết chuộng danh hão, phỏng có mấy ai thấm lời Cụ Nguyễn hay chăng ?
                                                Buôn Ma Thuột, chiều đông 29-11-2011
                                                                Nguyễn Duy Xuân

    http://nguyenduyxuan.net

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Lương Sơn Bạc @ 11:24 01/01/2012
    Số lượt xem: 1695
    Số lượt thích: 0 người
    No_avatar
    Trom_dot_nhap_nha_qua_chuc
    Nhà Phó BT tỉnh ủy Long An

    Nhà quan sang trọng thế này
    Trách chi bọn trộm viếng ngày thăm đêm
    Cứ nhà cấp bốn như dân
    Có mời trộm cũng chẳng mần chi mô

    Đêm nằm không ngáy mà lo
    Thương cho đầy tớ bây giờ khổ ghê
    Ở trong biệt thự đề huề
    Mà sao vẫn chẳng được bề yên thân ?
                                           02-12-2011
                                    Nguyễn Duy Xuân

    No_avatar
    Câu hỏi ấy dường như không lời đáp bởi nó thuộc loại "biết rồi, khổ lắm nói mãi".

    hoi_tai_saoTrong bão lụt lãnh đạo một huyện vẫn dắt nhau đi ăn thú rừng ngay bên cạnh khu bảo tồn thiên nhiên. Vài ông lãnh đạo ngành kiểm sát một địa phương thì thuê gái đi ăn nhậu cho vui ở trên bè trên thuyền…

    Những ván cờ tướng giữa Phó Giám đốc Sở GTVT Sóc Trăng Nguyễn Thanh Lèo với giám đốc Trung tâm đào tạo lái xe loại 3 Trần Văn Tân có thể xếp vào kỷ lục Việt Nam. Họ chơi từ 1 – 5 tỷ đồng/ván cờ. Rốt cục, ông Lèo nợ ông Tân gần 20 tỷ đồng. Bởi vậy, ông Tân thuê đầu gấu đến đòi. Ông Lèo báo công an, vụ việc bại lộ. Xót xa. Tiền đâu ra mà dễ phá thế?

    Câu trả lời lóe lên phần nào khi tổ chức Forest Trend (Các xu hướng rừng) công bố kết quả nghiên cứu: Người dân tham gia khai thác gỗ được hưởng lợi 30%, đầu nậu hưởng 31%, cán bộ kiểm lâm và quan chức liên quan hưởng 39%. “Càng trao thêm quyền cho kiểm lâm, cho cán bộ địa phương thì càng tạo cơ hội cho họ câu kết phá rừng” – tác giả nghiên cứu trên bình luận.

    Tài nguyên địa phương đang thuộc về từng nhóm lợi ích nhất định. Hùn hạp o bế câu kết nhau thì lợi ích được chia sẻ. Không “đoàn kết” thì báo chí, may ra, biết được vài vụ.

    Mới rồi, chiều 22 - 12, tại cuộc họp tổng kết năm của xã Nghĩa Trung, huyện Bù Đăng (tỉnh Bình Phước), ông Đinh Quang Súy (56 tuổi) - đại biểu HĐND xã – phát biểu, ông là người cung cấp thông tin cho báo chí về những tiêu cực mà lãnh đạo xã gây ra.

    Bất ngờ, đại biểu Võ Trọng Tần (32 tuổi, cháu rể ông Huỳnh Văn Thanh - Bí thư Đảng ủy xã), hiện là cán bộ văn hóa - thông tin xã, từ cuối hội trường lao đến đấm thẳng vào đầu ông Súy, trước sự chứng kiến của 40 người. Ông Tần hét: “Ông lớn mà làm mất uy tín cán bộ, đánh cho ông biết”.

    Công bộc của dân bảo vệ nhau ghê chưa? Mà đó là cán bộ văn hóa- thông tin xã đấy.

    Rõ ràng, văn hóa của một bộ phận cán bộ địa phương đang rất tệ, mà cái tệ này lại liên quan đến những đồng tiền thiếu minh bạch.

    Trần Thanh, theo Tiền phong online

    No_avatar

    Cờ nào đây ?

    Chuyến thăm VN của ông Tập Cận Bình được thông báo là từ ngày 20-12. Suốt cả ngày chờ mong tin chẳng thấy. Mãi tối hôm sau xem ti-vi mới biết ông đã tới VN đúng chiều 20 rồi. Làm báo thời nay nhanh như điện mà sao truyền thông VN đưa tin chậm trễ thế nhỉ ? À đây rồi ! Có lẽ bận xử lí cái hình ảnh này đây:

    Co_trung_quoc_6_sao

    Co_trung_quoc_6_sao2

    Đây là một vài hình ảnh đón ông Tập. Điều lạ là cờ Trung Quốc trên tay các cháu thiếu nhi lại 6 sao chứ không phải năm sao như nó vốn có.

    coTQ5sao-_tren_VTV

    Nhớ lại trong bản tin thời sự 19 giờ ngày 14-10 khi đưa tin TBT Nguyễn Phú Trọng thăm TQ, hình cờ TQ xuất hiện trên truyền hình VN cũng 6 ngôi sao. Lúc đó cứ nghĩ là lỗi kĩ thuật, hi hữu có một lần.

    > Cờ TQ 6 sao trên VTV

     

     
    Gửi ý kiến